Thơ già 

Lâu nay c tưởng mình già 
Bây gi mi biết qu là y chang 
Sut ngày nói chuyn thuc thang 
Gp nhau li k c tràng chuyn xư
 

Tivi d gic ng trư
Sc kho li gim, mt m, da nhăn 
Đc ch phóng đi my trăm 
Li còn đãng trí, tn ngn, hay quên 
 

C ngày mi mt đi tìm 
Hết tìm khoá ca li tìm khoá xe 
Nhiu hôm thăm viếng bn bè 
Được dăm ba phút nm phè ng ngon 
 

Tóc bc chen chúc tóc non 
Không dám nh na s còn bình vôi 
Kiến thc mi nut chng trôi 
Bước ra khi ca trùm người áo len 
 

Ra đường chng ai gi tên 
C gi chú, bác có phin hay không ? 
Khi lên xe buýt du đông 
Dăm người nhường ch 'Mi ông c ngi' 
 

Li hay nhy cm, ti đ
Thích được săn sóc hơn thi ngày xư
Thy tình nhân tr vui đùa 
Mà lòng chua xót phn va cui thu 
 

Xut ngày trung tin lu bù 
Cơm thì phi nhão, ph cho tht m
Thích nghe tiếng hi, li khen 
"Lúc này thon th, tr hơn do nào"
 

Thc ăn c ly ào ào 
Ăn thì chng ni mà sao c thèm 
Ng trưa gic c dài thêm 
Đng, ngi, 'chuyn y' ngày thêm chm rì 
 

Đánh răng, tìm thuc loi gì 
Đ răng được trng không thì khó coi 
Cà phê ch hp mt hơ
Đêm v trng mt nhìn tri đếm sao 
 

Gp người cùng tui như nhau 
Thường hay hi 'Bác thế nào? Kho không?' 
Cell Phone thì kh vô ng
Lúng ta lúng túng thường không tr l
 

Đ chuông reo mãi mt h
M ra thì đã chm ri còn đâu ? 
Bnh tt nó đến t đâu 
Cao m, cao máu lâu lâu ... tiu đường 
 

Tránh né vic nng là thường 
Vic nh thì cũng đau xương, mt nhoài 
Đi chơi càng kh gp hai 
Đi đâu cũng ngi đường dài lái xe 
 

Gi thân cho khi tròn xoe 
Vòng hai sao c bè bè phình to 
Thang lu càng nghĩ càng lo 
Ch s trượt ngã kh cho thân này 
 

Ng thì chng ng được say 
Bn năm gi sáng dy ngay tc thì 
Sinh nht, sinh nhiếc làm gì 
Cái chuyn l t y thì nên quên 
 

Vn hay nhìn kiếng thường xuyên 
Xem chân dung đã tr nên thế nào 
 Bun tình đếm th xem sao 
Bao nhiêu triu chng y bao nhiêu già! 

 

Phạm Quang Anh