|
Thơ
già
Lâu nay cứ
tưởng
mình già
Bây giờ
mới
biết
quả
là y chang
Suốt
ngày nói chuyện
thuốc
thang
Gặp
nhau lại
kể
cả
tràng chuyện
xưa
Tivi dỗ
giấc
ngủ
trưa
Sức
khoẻ
lại
giảm,
mắt
mờ,
da nhăn
Đọc
chữ
phóng đại
mấy
trăm
Lại
còn đãng trí, tần
ngần,
hay quên
Cả
ngày mỏi
mắt
đi tìm
Hết
tìm khoá cửa
lại
tìm khoá xe
Nhiều
hôm thăm viếng
bạn
bè
Được
dăm ba phút nằm
phè ngủ
ngon
Tóc bạc
chen chúc tóc non
Không dám nhổ
nữa
sợ
còn bình vôi
Kiến
thức
mới
nuốt
chẳng
trôi
Bước
ra khỏi
cửa
trùm người
áo len
Ra đường
chẳng
ai gọi
tên
Cứ
gọi
chú, bác có phiền
hay không ?
Khi lên xe buýt dẫu
đông
Dăm người
nhường
chỗ
'Mời
ông cứ ngồi'
Lại
hay nhạy
cảm,
tủi
đời
Thích được
săn sóc hơn
thời
ngày xưa
Thấy
tình nhân trẻ
vui đùa
Mà
lòng chua xót phận
vừa
cuối
thu
Xuốt
ngày trung tiện
lu bù
Cơm
thì phải
nhão, phở
cho thật
mềm
Thích nghe tiếng
hỏi,
lời
khen
"Lúc này thon thả,
trẻ
hơn
dạo
nào"
Thức
ăn cứ
lấy
ào ào
Ăn
thì chẳng
nổi
mà sao cứ
thèm
Ngủ
trưa
giấc
cứ
dài thêm
Đứng,
ngồi,
'chuyện
ấy'
ngày thêm chậm rì
Đánh
răng, tìm thuốc
loại
gì
Để
răng được
trắng
không thì khó coi
Cà
phê chỉ
hớp
một
hơi
Đêm về
trắng
mắt
nhìn trời
đếm
sao
Gặp
người
cùng tuổi
như
nhau
Thường
hay hỏi
'Bác thế
nào? Khoẻ
không?'
Cell Phone thì khổ
vô ngần
Lúng ta lúng túng thường
không trả
lời
Để
chuông reo mãi một
hồi
Mở
ra thì đã chậm
rồi
còn đâu ?
Bệnh
tật
nó đến
từ
đâu
Cao mỡ,
cao máu lâu lâu ... tiểu
đường
Tránh né
việc
nặng
là thường
Việc
nhẹ
thì cũng đau xương,
mệt
nhoài
Đi
chơi
càng khổ
gấp
hai
Đi
đâu cũng ngại
đường
dài lái xe
Giữ
thân cho khỏi
tròn xoe
Vòng hai sao cứ
bè bè phình to
Thang lầu
càng nghĩ càng lo
Chỉ
sợ
trượt
ngã khổ
cho thân này
Ngủ
thì chẳng
ngủ
được
say
Bốn
năm giờ
sáng dậy
ngay tức
thì
Sinh nhật,
sinh nhiếc
làm gì
Cái chuyện
lẻ
tẻ
ấy
thì nên quên
Vẫn
hay nhìn kiếng
thường
xuyên
Xem chân dung đã trở
nên thế
nào
Buồn
tình đếm
thử
xem sao
Bao nhiêu triệu
chứng
ấy
bao nhiêu già!
Phạm Quang Anh
|