|
CƠN GIÓ LẠNH
Từng cơn gió bắc lạnh lùng
Thổi qua,rát mặt bàn tay héo sầu
Thổi bay bông tuyết rớt nhanh
Tạo thêm cái cảnh mịt mù trời đông
Tuyết rơi ngập phủ đường đi
Nền băng đóng kín mặt đường lạnh câm
Bước đi băng tuyết khó khăn
Lê chân ta bước lún sâu vết giầy
Nhà ai đèn sáng giăng đầy
Màng đêm buông xuống ánh sao đầy trời
Đêm đông lạnh lẽo nhớ ai
Một mình bước ngắn xứ người bơ vơ
Chỉ cần hơi ấm thuở xưa
Xóa đi cái lạnh xót xa xứ người
Nguyễn Thục.
2008 |