|
CÓ PHẢI THU VỀ
Có phải Thu về lá úa rơi
Gió Thu se sắt cả khung trời
Niềm riêng khắc khoải vì nhung nhớ
Vắng bặt tin nhau, vắng bặt lời.
Cánh nhạn từng không xoải cánh bay
Mênh mông bát ngát giữa rừng mây
Vẫn nghe tiếng gió lùa heo hút
Sầu cao như núi, cứ vơi, đầy.
Đâu phải vì xa nên ngóng trông
Thương người đơn chiếc lạnh chiều đông
Lang thang khắp chốn, chân mòn mỏi
Mơ mái gia đình, ấm tình chung.
Ta thương người rồi lại thương ta
Cô đơn như nắng phủ sau nhà
Lặng lẽ như chiều len bóng tối
Hui hắt buồn như những sân ga.
Khắc khoải hồn đơn niềm cô quạnh
Người hẹn ra đi sẽ trở về
Chiếc lá cuối cùng vừa rơi rụng
Gió lạnh chiều thu cũng não nề!
HONG VU LAN NHI
10/29/08
|