TRÁCH NGƯỜI ĐI

Bao đêm rồi, lòng bồi hồi, thao thức
Ngóng tin xa, mòn mỏi bước chân về
Trời lạnh buốt, nhìn mưa rơi muốn khóc
Từng giọt buồn, tí tách dưới thềm khuya.

Người đã hẹn sẽ có ngày trở lại
Kẻ nơi đây, chờ đợi đến bao giờ ?
Sẽ trở lại, hay sẽ là mãi mãi
Đôi ngả đời, bằn bặt tiếng âm xưa.

Thân lạc lõng giữa rừng người xuôi ngược
Mắt xa xôi tìm kiếm bóng thân quen
Lòng trống vắng giữa trời mây non nước
Tình bến xưa vẫn chờ đợi con thuyền.

Tim se sắt, thẫn thờ trên lối cũ
Gió xa xôi than thở trách người đi
Lời hẹn thề đã chìm sâu quá khứ
Giấc mơ tan trong thinh lặng bốn bề…

 

HONG VU LAN NHI
2/7/09

Trang Thơ Hồng Vũ Lan Nhi

Trang Thơ Văn