Tự Tình Khúc
Đã có lúc, bỗng dưng lòng trống vắng
Nhớ nhung đầy, xin trả lại trăng sao;
Trả về đêm, giọng êm ái ngọt ngào;
Trả tiếng hát đã ru mềm giấc ngủ.
Giang đôi tay mở rộng tủ quá khứ
Dồn hết vào một ngăn hộc “ lãng quên “
Khóa trái ngay, không một chút ưu phiền,
Hồn quay lại sống nốt đời cô độc.
Tuấn Ngọc hát "Ngậm Ngùi", nghe muốn khóc
Vòng tay quen, đã lạc tự bao giờ!
Chỉ còn đây niềm ước vọng ngày xưa …
"Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây" (*)
Tưởng có đấy, rồi lại không có đấy,
Giọng ru mềm như sóng vỗ bờ khuya.
Những ân cần, trong lo lắng cách chia;
Những săn sóc, dặn dò, thương biết mấy!
Đường vào tình yêu bao giờ cũng vậy,
Có chim ca, bướm lượn với mây hồng
Có giận hờn, có chờ đợi, ngóng trông
Có say đắm, có đượm nồng, tha thiết.
Rồi quay mặt khi tình yêu đã chết
Phai nhạt dần như nắng ngả chiều hôm
Sau cuộc vui là giây phút trống buồn
Tình bất diệt chỉ là tình một thưở.
HONG VU LAN NHI
10/28/08
(*) Huy Cận
|