TỐT NGHIỆP
Hai chữ TỐT NGHIỆP này chắc làm sẽ cho các anh chị
em thân hữu sẽ nghĩ rằng cha chắc thằng này tốt nghiệp bằng bác sĩ hay
kỷ sư ǵ đây phải không các anh chị, khi chưa đọc qua bài văn này của
tui viết. Th́ thế này cũng vào đọc xem thằng này tốt nghiệp cái ǵ đứng
không các thân hữu. Thật sự chỉ là chuyện nhỏ như hột mè là thằng con
lớn của tui chỉ tốt nghiệp trung học tức là (high school) mà high school
ở đây th́ chẳng có nghĩa lư cả phải không các bạn. Nhưng ở đây tui muốn
nói lên là caí cảm giác của một người cha người Mẹ bậc phụ huynh học
sinh đi dự lể tốt nghiệp của một đứa con của ḿnh, một cái cảm giác vô
cùng sung sướng dù là tiểu học, trung học hay đại học cũng giống như thế
thôi.
Tôi thật sự rất sung
sướng trong ḷng khi thấy được thằng con của ḿnh tốt nghiệp trung học
một cách suôn sẻ đâu giống như thằng cha của nó tức là tui. Vui mừng ở
chổ là nó học được suôn sẻ tức là nó bắt đầu đi học từ lớp mẫu gíao cho
đến khi nó tốt nghiệp trung học không có ǵ trở ngại hoặc gián đoạn về
thời gian lẫn khả năng. Tui biết trong tương lai c̣n rất nhiều giai đoạn
thử thách nó phải trải qua nếu nó tiếp tục trên con đường học vấn và tôi
cũng mong chúng nó sẽ học cho đến nơi đến chốn một cách suôn sẻ. Theo
tôi nghĩ th́ đây là tâm nguyện chung của các bậc đấng sinh thành đều
mong muốn như vậy cả.
C̣n tui th́ cũng
tốt nghiệp trung học ở xứ Canada này nhưng không suôn sẻ cho lắm. Tôi
học ở đây một khúc, lượm bên kia một đoạn để ráp lại thành một cái bằng
trung học cho nên nó không được ḥan hăo cho lắm và chưa được vinh dự
khóac aó để chụp h́nh như người ta trong lúc tốt nghiệp . Cho đến bây
giờ th́ tui cũng chẳng có ǵ hoàn hảo cả trên con đường học vấn của tui,
kể cả tây lẫn ta cũng không giống ai cả, thật tội nghiệp cho tui. Chỉ hy
vọng đến đời con của ḿnh trong nay mai mà thôi.
Tôi và bà nhà của
tui ngồi trong một hội trường rộng lớn hơn 2 ngàn người trong đó có hơn
500 học sinh ra trường thật là long trọng. Trước mặt thằng con của tôi
th́ tôi làm ra vẻ b́nh thường chỉ là tốt nghiệp trung học thôi đâu có ǵ
quan trọng, nhưng trong ḷng rất là hănh diện khi thấy thằng con của
ḿnh khóac chiếc aó màu xanh trời và đội caí mũ trên đầu th́ tôi vui qúa
xá cỡ. Trong bụng tôi lại nghĩ, như vậy là thằng con ḿnh đă hơn ḿnh
rố. Người xưa thường nói (con hơn cha là nhà có phúc).
Caí điều mà tôi lấy làm
hănh diện nhất trong cái buổi lể tốt nghiệp không phải là thằng con của
tôi mà là người Á Đông của chúng ta đă làm cho tôi tự hào. Trong số học
sinh ra trường thuộc thành phần khá th́ người Á Đông đă chiếm phần trội
hơn. C̣n một điều nữa mà đă làm cho tôi càng hănh diện hơn nữa là một
học sinh nam một học sinh nữ (host) trong đêm đó lại là người Á Đông.
Điểm này đă chứng minh phần nào nếu các nước Á Châu của chúng ta được
phồn vinh cường thịnh như Âu Châu, Châu Mỹ th́ Chúng ta đều nhân tài.
Cuộc lễ tốt nghiệp đến
đây cũng gần bế mạc và bài văn này của tui cũng đến phần kết thúc, nếu
viết thêm nữa th́ tui không biết viết cái ǵ đây. Đúng 11:00 giờ khuya
th́ cuộc lễ đă chấm dứt tui và bà xă cùng với 2 thằng con chen chút xô
đẩy giữa một đống người đông như kiến cỏ rồi lên xe vụt về nhà v́ trời
đă khuya với lại đă hứa hẹn với 2 thằng con sẽ đi ăn một bữa ngon lành
sau khi dự lễ tốt nghiệp. Chúng tui đă ghé vào nhà hàng kêu cho một đống
thức ăn. Bốn người chúng tui bày ra cho một bàn đầy nhóc đồ ăn như là
Càn long yến tiệc thời Măn Quốc.
Tui hy vọng sẽ c̣n được
tham dự vài lần lễ tốt nghiệp nữa của các con của chúng tui trong tương
lai ngày mai và cũng chúc tụi nó được thuận bườm xuôi gió trên con đường
học vấn. Trước khi tui ngừng bút xin chúc cho tất cả cậu trẻ cô bé nên
cố gắng học hành cho đến nơi đến chốn để giúp ích cho xă hội và xây dựng
quê hương nguồn gốc của chúng ta càng ngày càng tốt đẹp và cường thịnh
hơn bye.

By HoàiVọng
|