NGÀY ĐÓ TÔI ĐI QUÊ HƯƠNG ĐỂ LẠI

*********

Mùa hè 1979, lúc này th́ tôi vẫn c̣n trong lứa tuổi cà nhơng không biết tính trước lo sau ǵ cả. Trong một xă hội vừa thay đổi mới toanh, trăm bề cực nhọc lo âu của các bậc sinh thành. Dù tôi có muốn lo cũng không biết lo làm sao, thôi th́ kệ bà nó, tới đâu th́ hay đến đó, cứ thả nó trôi theo ḍng đời cho tiện, khỏi mất công nhọc nhằn suy nghĩ chi cho mệt.

Cho nên tôi rất c̣n ham chơi và rong rêu bám lấy đủ chỗ v́ đang ở trong cái thời Xuân Thu nảy nở của tuổi (teen). Tuy Ba Má có phân bày hoàn cảnh với sự lo lắng của họ nhưng tôi không hoàn toàn tuân theo và cứ la cà rong chơi trong những ngày giờ rănh rỗi, nhất là trong thời gian nghỉ hè.

Nhưng trong mùa hè 1979 tôi vừa học xong lớp 9 tức là vừa tốt nghiệp cấp II trung học để chuẩn bị vào cấp III trung học th́ tôi đă bỏ quê nhà đi mất bà nó rồi. Bỏ ra đi trong cái lứa tuổi (yêu chưa kịp nói đói chưa kịp ăn) thật là thê thảm. Nhưng cũng phải chịu thôi v́ tương lai và t́m cho ḿnh một cuộc sống tự do ngôn luận tránh né sự bị ŕnh rập của những ai muốn ŕnh rập… cho nên tôi phải vọt, chứ đâu có ai mà muốn bỏ quê hương mà đi đâu, nơi mà ḿnh đă có sẳn vốn liếng và kỷ niệm của cuộc đời. Không những chỉ gia đ́nh tôi không đâu mà h́nh như tất cả Quận Ninh Ḥa lúc đó rất xôn xao bàn tán về vấn đề vượt biển bán chính thức. Nhưng có một điều rất ngộ nghĩnh là ḿnh không biết được ai ra đi và ai ở lại, không có một ai dám thố lộ nửa lời v́ sợ mấy chú hai làm khó dễ th́ phiền.

Trong một buổi trưa hè oi bức tôi ngồi trên một chiếc xe đ̣ tại bến xe Vĩnh Phú, tâm trạng của tôi lúc này không biết là buồn hay vui thật khó mà diễn tả cho được. Mỗi lần trước kia khi ngồi trên chiếc xe đ̣ đi xa chơi th́ tâm trạng của tôi chỉ vui vẻ và rất hứng thú hớn hở nhưng lúc bao giờ và lần này lại khác, không phải là đi chơi như mấy lần trước. Lần này là ḿnh đi biệt xứ xa quê hương không biết ngày về.

Tôi đang ngồi suy tư và phân vân th́ chiếc xe đ̣ đă bắt đầu chuyển bánh từ từ chầm chậm trên con đường Trần Qúy Cáp là con đường huyết mạch của Ninh Ḥa quê tôi. Xe chạy qua từng khu từng chỗ và những con đường hẻm yêu dấu đầy kỷ niệm trong tôi, nào là trường Pháp Việt, trường B́nh Ḥa, rạp hát, chiếc cầu trên ḍng sông Dinh, Chợ mến yêu của quê Mẹ, Sân vận động đă từng in hằn hàng ngàn dấu chân tui, trường Bán Công, trường Đức Linh, nhà Thờ công giáo, trường Trần B́nh Trọng, con đường về quê Nội và trường Đức Trí là đường Nguyễn Trường Tộ, đường Lê Lợi về nhà và lên chiếc cầu lịch sử xóm tôi là cầu Gỗ, rồi con đường Nguyễn Huệ có những h́nh bóng thân thương của các cô nữ sinh trong những chiều tan học thật quá tuyệt vời. Khí hậu th́ nóng bức, trên xe th́ ngột ngạt đông người nhưng sao tôi lại cảm thấy lành lạnh là bởi v́ chuyến đi này là tôi sẽ phải mất đi hơi nóng của vùng nhiệt đới và sự ấm cúng của quê hương.

Chiếc xe đ̣ đă bắt đầu chạy qua khỏi ngă ba Ḥn Sầm th́ tất cả những cảnh vật yêu quư nhất trong cuộc đời từ bé đến lớn của tôi đă dần dần khuất dạng trong tầm mắt của tôi. Và tôi đă để lại nào là t́nh yêu, t́nh bạn, t́nh quê hương với rất nhiều kỷ niệm không bao giờ quên được, rồi giờ đây nó chỉ c̣n lại trong tôi là dư âm để hoài niệm v́ hầu hết tất cả đều biến đổi theo thời gian cát bụi cả rồi.

Tôi chỉ đến bến xe Nha Trang mà thôi, nó chỉ cách Ninh Ḥa quê tôi 30 cây số nhưng trong lúc đó th́ tôi cứ tưởng như đă xa cách mảnh đất thân yêu của ḿnh hơn nửa ṿng trái đất, trong ḷng cảm thấy thật thẫn thờ.

Tối trong ngày đó th́ chúng tôi phải tập chung tại băi biển Đồng Đế Nha Trang để lên thuyền lớn để đi t́m Tự Do.

Chuyến đi t́m Tự Do của chiếc thuyền nhân chúng tôi hung hiểm ra sao rùng rợn thế nào th́ tiểu đệ đă diễn tả sơ lược trong bài văn (MỘT CHIẾC THUYỀN NHÂN) mà tui đă viết trên mạng này. Nếu anh chị nào có thích thú th́ vào đọc chơi,tui xin cảm ơn trước.!..

Rồi từ đó cho đến nay th́ tui chưa được có dịp nào trở lại quê hương cả. Đă 30 năm trời cách biệt tôi cũng có những chuyện tôi chưa kịp nói và cũng chưa kịp làm cho nên có phần nào hối tiếc, bởi vậy tôi đă có một ít cảm xúc và đă viết lên một vài lời nhạc thơ tầm thường sau đây hầu để vơi đi phần nào hối tiếc trong tui.

Chúc các đồng hương thân hữu được vui vui vẻ vẻ trong cuộc sống.

By HoàiVọng

NGÀY ĐÓ TÔI ĐI

Ngày đó tôi đi trời vẫn nắng

Giọt nắng yêu thương của quê hương

Tuổi bé ngay thơ nào hay biết

Rời bỏ quê hương là đớn đau

Rồi giờ đây xa vời thăm thẳm

Xa quê rồi đất nước Việt Nam

Chiều ấy Nha Trang trời trở gió

Đồng Đế thân yêu tiễn chân tôi

 Biển sóng vu vơ buồn hiu hắt

Một chuyến đi xa biệt quê hương

Rồi giờ đây muôn trùng xa cách

Quê hương ḿnh đất nước thân yêu

*Việt Nam ơi tôi nào hay biết

Xa một lần là cách biệt ngh́n thu

Rời xa quê đất Việt yêu dấu

Nơi quê người tôi măi nhớ quê tôi

 

LỜI CHƯA KỊP NÓI

Cho tôi xin được một lần, chỉ một lần trở lại quê hương

Cho thêm tôi được một lần, trở về nói tiếng YÊU EM

Ngày xưa tôi bé c̣n thơ, dù thương chẳng nói được câu

Rồi giờ đây thương nhớ vô vàng

Và ḷng tôi cứ măi không quên, h́nh bóng em

Thời xưa anh vẫn c̣n sinh,ḷng thương đâu dám lời ra

Rồi giờ đây anh tiếc vô cùng

Và ḷng anh măi nhớ đêm đêm, h́nh bóng em

*Em ơi ngày xưa chỉ có một câu

Mà anh quên nói cùng em

Là anh đă trót thương em

Để ǵờ đây cứ nhớ miên man

Đến em

By HoàiVọng

 

Trở về trang Văn Thơ của Lư Hổ

www.binhhoa-ninhhoa.org