TRƯỜNG XƯA CỦA TÔI (đoạn I)
(bước chân vào trung học)

          Sau khi học xong tiểu học ở trường Đức Trí, tôi bước vào trường trung học Trần Bình Trọng  đã bị đổi tên là trường cấp II Nguyễn Trãi vì thời điểm đó chính quyền đã đổi thay. Tâm trạng buồn vui lẫn lộn và tinh thần rối rắm như tơ tằm. Buồn là vì mình phải xa mái trường tiểu học thân yêu cùng với một số bạn bè chí thân vui chơi học hành qua bao ngày tháng khờ dại của tuổi ấu thơ còn tắm trong mưa. Vui là mình đã bước vào ngưỡng cửa trung học để mở mang đường học vấn và hứa hẹn có một tương lai tươi sáng.

          Chính quyền thay đổi cho nên về vấn đề học vấn, kinh tế, xã hội, sẽ như thế nào, không ai ước đoán được. Vì vậy cuộc sống cũng như học hành mọi người chưa tìm được điểm tựa, cứ như cái cối xoay tròn.  Nhưng dù cho chuyện đời ra sao thì bậc cha mẹ cũng đều muốn con cái của mình được cắp sách đến trường học hành với người ta. Có khó khăn cách mấy cũng ráng tạo điều kiện để con được trau dồi trí tuệ với đời trong xã hội.

          Cho nên dù cho hoàn cảnh thay đổi, hoặc cuộc sống cơm không đủ no, áo không đủ mặc bậc làm cha mẹ vẫn hân hoan dẫn con mình đến trường trong ngày tựu trường để hãnh diện con mình vô trường học cao hơn và đông người hơn. Tôi được ba má may cho 2 bộ đồng phục áo trắng, quần đen hoặc xanh mây trời.
 
          Nhớ lại trước năm 1975  ba má tôi cũng như các phụ huynh khác rất hãnh diện khi các anh chị tôi và họ hàng hay bạn bè được đỗ vào trường Trung học, lúc đó tôi thấy rất oai phong vô cùng. Chỉ là ngưỡng cửa trung học thôi mà các bậc phụ huynh mừng như con mình thi đỗ Trạng nguyên. Có nhiều gia đình khá giả họ còn đãi tiệc nữa là khác.

          Thời đó các lớp trung học chưa gọi là lớp 6 đến lớp 12 mà gọi là đệ thất đến đệ nhất, nghe rất là trí thức. Tôi rất thích kêu như vậy. Thời đó tôi đã mơ ước được vào trung học lắm, giống như mấy anh chị của tôi vậy, được mặc đồng phục, được sách vở mới đẹp hơn, được bút máy mực ống và nhiều thứ khác nữa. Đôi lúc còn được xe đạp mới nữa cũng không chừng và tôi rất là hâm mộ. Không biết mình có học hành được hay không thì tôi không cần biết, miễn sao vào được trung học trước rồi tính sau.

          Và gìờ đến lượt tôi được vào trung học Trần Bình Trọng dù đã đổi tên, tuy ba má tôi có vẽ hớn hở nhưng tôi nhận thấy có ít nhiều lo lắng  vì chế độ mới không biết sẽ thay đổi ra sao. Tuy lúc đó tôi còn nhỏ nhưng tôi hiểu được điều đó rất rõ ràng tâm trạng của ba má tôi cũng như hầu hết phụ huynh của các học sinh khác. Dù sao đi nữa tôi cũng cảm thấy phấn khởi, vừa sợ, vừa vui trong ngày đầu tiên khi bước vào sân trường trung học Trần Bình Trọng là cấp II Nguyễn Trãi bấy giờ. Tôi vẫn thích kêu tên trường là Trần Bình Trọng hơn vì mơ ước tôi được vào đó lúc còn bé.

          Thật sự mà nói trong ngày đầu tiên bước vào sân trường theo sự hướng dẫn của thầy cô với khuôn mặt lạ quắt và hơi nghiêm, tôi chỉ có sợ thôi chứ không hớn hở gì cả. Lúc đó tôi muốn trở về trường Đức Trí và học cả đời ở đó mà thôi. Còn nơi trường mới này cái gì cũng xa lạ, học sinh thì quá đông, thầy cô thì nghiêm nghị, chắc đây chỉ là khuôn mặt bên ngoài của họ hầu để cho học trò nễ sợ phần nào để dễ bề dạy bảo thì phải. Thật đúng là như vậy, về sau suốt một thời gian trong trường cấp II trung học thì họ đều là những người thầy cô mà tôi thương mến nhất.
 

          Ngày đầu tiên vào trường, chúng tôi chỉ lẩn quẩn sắp xếp lớp học, đi tham quan trường để biết phòng ốc trường học với sự chỉ dẫn của thầy cô, chủ nhiệm để đám học trò mới toanh này mai đây vào trường bớt đi phần nào bỡ ngỡ. Đó là một ngày đầu đời được bước vào cổng trường trung học mà tôi hằng mơ ước. Buồn vui lẫn lộn, học hành, quậy phá cùng bạn bè và những kỷ niệm với thầy cô còn mãi trong tôi suốt thời trung học. Tôi sẽ cố gắng kể lại những kỷ niệm vui buồn, đẹp xấu, chọc phá trong thời gian học sinh TBT cho các anh chị đọc cho vui để đỡ hiu quạnh. Dù cho anh chị, bạn bè có thích đọc văn của tôi không nhưng tôi vẫn cứ viết vì tôi thích viết. Nếu bạn bè thấy trái tai, gai mắt thì cứ “dũa” chữ nghĩa “cà chớn” của tôi.  

       Tôi không bao giờ hờn cả vì giận hờn chỉ làm khổ cho bản thân mình thôi. Với lại đã lâu không có ai rày la mình về chữ nghĩa lộn xộn của mình cả. Đôi khi rất thèm và nhớ sự rày la của các thầy cô ngày trước lắm các bạn ơi. Thôi hẹn lần sau gặp lại bye nhé.

Lý Hổ

Trở về trang Văn Thơ của Lư Hổ

www.binhhoa-ninhhoa.org