THƠ CỦ M̀

Chắc các bạn và đọc gỉa sẽ thắc mắc tại sao cái thằng mắc dịch này (là tôi đây) lấy cái tên của một bài văn ǵ mà kỳ lạ thế khi phải không hỡi các bạn. Các anh chị em đừng vội rày tôi, V́ câu chuyện tôi sắp kể cho các bạn đọc chơi. Nó có liên quan đến củ khoai ḿ trong cái thời thế gạo ba trộn (bắp, khoai và gạo) rất nổi danh trên khắp nẻo đường của nhân gian. Cái thời lao động là vinh quang lang thang là rắc rối. Các bạn có c̣n nhớ không cái thời học sinh vừa đi học vừa đi trồng khoai để xứng đáng là một học sinh gương mẫu của nước nhà.

           Sau một thời gian lao động của đám học sinh thì nhà trường lại được thu hoạch rất nhiều thành qủa, nào là bắp, khoai và nhiều nhất là khoai Mì vì nó rất là dể trồng. Chỉ cắt khúc thân cây khoai Mì cấm xuống dưới đất thì nó sẽ sống cho đến khi nó có củ khoai. Nếu mà ông trời thương cho được nhiều cơn mưa tốt thì khoai Mì sẽ được rất nhiều củ to.

           Sau khi thu hoạch được nhiều thành qủa như vậy thì tất cả khoai và bắp sẽ được phơi khô để làm lương thực chính trong những bữa ăn của đa số gia đình trong cái thời vàng son đó. Số lương thực này sẽ được cống hiến vào của công của nhà trường và các học sinh nào giỏi gian về lao động thì sẽ được xem là học sinh gương mẫu nhất trong nhà trường. Quá tuyệt vời có phải không các bạn.

          Thôi để tôi tóm tắt vào vấn đề chính trong bài luận văn hư hư thật thật này. Nếu viết dài qúa thì các bạn đọc giả thấy chán và cũng không có thời giờ để nghe tôi nói xạo.

          Chuyện là như thế này. Số lương thực khô này được cất giữ taị nhà trường lại bị người ăn trộm mất một số. Cứ lâu lâu thì mất một số bao khoai Mì khô đang để trong kho ở taị nhà trường.

          Lúc bấy giờ các thầy cô giáo và các học sinh định có kế hoạch trực đêm để rình bắt kẻ trộm này. Nhưng cuối cùng thì các thầy cô không đồng ý cho người trực đêm, vì có một số thầy cô thông cảm được sự khốn khổ thời bấy giờ của người dân. Có một người thầy giáo nói rằng (chúng ta là người văn học chữ nghĩa, thì mình nên viết vài câu thơ để khuyên bảo họ đừng lấy khoai của nhà trường nữa). và câu thơ như thế này:

Mì, Lang, khoai ở nơi đây
Mồ hôi cực nhọc của người học sinh
Mong ai đừng cướp của công
Nếu là hào kiệt nên cày kiến ăn

          Cho đến một ngày kia các thầy cô và các học sinh vào kho lương thực kiểm hàng thì thấy mất đi vài bao khoai mì khô. Còn bài thơ của các thầy gíao có ý định khuyên bảo họ đừng trộm nữa vẫn còn đó nhưng lại có thêm vài câu thơ của kẻ trộm khoai để lại như sau: 

Anh hùng đã bị tước danh
Tay chân trói chặt mắt rình khắp nơi
Cho nên đành phải chờ thời
Khoai Mì tạm mượn mai đây trả vàng
Bần cùng sẽ sinh đạo tặc
Không lấy khoai Mì lấy cái gì ăn

Thôi chào các bạn nhé chúc các thân hữu gần xa được vui vẻ khỏe mạnh.
 

By HoàiVọng

Trở về trang Văn Thơ của Lư Hổ

www.binhhoa-ninhhoa.org