|
|
||
QUÊ HƯƠNG,T̀NH YÊU VÀ KỶ NIỆM QUÊ HƯƠNG: Quê Hương của tôi là nước Việt Nam, Quận Ninh Ḥa, xă Mỹ Hiệp, xóm cầu gỗ một quận nhỏ nho một thành Phố tầm thường vẫn c̣n thiếu hụt trăm bề nhưng t́nh người th́ đầy dăy khắp mọi nơi trong và ngoài nước. Khi nhắc đến quê hương của tôi nói riêng và của chúng ta nói chung th́ ai ai cũng thường đề cặp đến con đường Trần Qúy Cáp v́ chúng ta cho nó là con đường xương sống của thành phố thân yêu của chúng ta phải không các thân hữu đồng hương. Con đường này nó đă tụ tập các sự buôn bán tấp nập nhộn nhịp thịnh vượng của thành phố thân yêu của chúng tôi từ xưa cho đến bây giờ. Và hầu như ai ai là con dân của xứ Ninh th́ chắc chắn cũng sẽ có ít nhiều buồn vui kỷ niệm đối với nó phải không à, và tôi th́ cũng không ngoại lệ. Ninh Ḥa xứ của chúng tôi thật ra cũng c̣n có rất nhiều những con đường tây chân khác cũng tràn trề sự hấp dẫn đầy ngập yêu thương của dân xứ tôi. Nhưng đối với tôi th́ con đường mà tôi cho là có nhiều kỷ niệm khó quên trong cuộc đời của tôi là con đường Nguyễn Huệ. Con đường naỳ thời xưa caí thời tôi c̣n ở quê nhà th́ tôi nghĩ nó đă chiếm rất nhiều điểm lợi thế đối với lứa tuổi học sinh ham vui như tôi. Điểm thứ nhất cũng là điểm quan trọng nhất là nó đă có 2 ngôi trường trứ danh (Bán Công và Đức Linh) một khi nhắc đến 2 ngôi trường này th́ hầu hết tất cả dân bản xứ đều biết cả c̣n học sinh thời đó th́ biết bao nhiêu là lăng tử và gái diễm lệ xinh xinh của môt thời áo trắng. Tôi th́ chưa được diễm phúc bước vào ngưỡng cửa của các trường này v́ tuổi c̣n qúa nhỏ nhưng h́nh như mỗi ngày th́ tôi thường trực trên khu vực này, v́ tôi là cái thằng mê và thích đá banh lắm mà sân vận động th́ nằm sát bên 2 ngôi trường trên con đường Nguyễn Huệ, đây là cái lợi thứ nh́ của con đường Nguyễn Huệ và c̣n rất nhiều điểm lợi khác. Sân vận động này đă cho tôi rất nhiều buồn vui kỷ niệm trong cuộc đời. Tôi nghĩ chắc không phải chỉ riêng tôi không đâu mà nó cũng để lại cho tất cả dân xứ tôi không nhiều th́ ít một vài hồi ức khó quên khi nó c̣n nằm trên con đường Nguyễn Huệ. Khi người ta nói đến 3 chữ sân vận động tức là nói về thể dục thể thao th́ cái sân vận động này cũng đă cho chúng ta những trận bóng đá thật vô cùng sôi nổi, rồi đến những cuộc thi đua điền kinh hào khí của các trường v.v. Nó c̣n là cái nơi để cho các trường học trong quận Ninh Ḥa tụ tập lại để thi đua trong những ngày lễ hội, chẳng hạng như hội Hoa Đăng trong ngày lễ rằm trung thu hàng năm khi tôi c̣n học trường tiểu học Đức Trí. Rồi thỉnh thoảng có những đoàn xiết, đại nhạc hội ca kịch đến biểu diễn thật vui qúa vui. T̀NH YÊU: nói đến t́nh yêu th́ tiểu đệ chưa dám khẳn định là yêu hay không v́ lúc đó tuổi c̣n khá nhỏ (ăn dưa chưa biết gọt vỏ) nhưng chắc chắn trong đó có t́nh. Cũng như anh chị đă thừa biết trường BÁN CÔNG và ĐỨC LINH th́ nam sinh nữ tú ôi đông vô số kể th́ làm sao mà không có t́nh trộm yêu thầm rố đón đưa nh́n lén. Tuy tôi lúc đó học trường Trần B́nh Trọng (cấp II Nguyễn Trăi) nhưng khi tan học về nhà th́ tôi không đi về trên con đường Trần Quư Cáp ngang chợ mà tôi đi xuyên qua c̣n đường Nguyễn Huệ từ ngă ba bùng binh rồi la cà tà tà một hồi mới về nhà. Vui nhất là trong những ngày được nghĩ hè rong chơi. Như tôi đă nói cho anh chị em biết tôi là cái thằng mê đá bóng từ khi cỏn nằm trong bụng Mẹ cho nên tôi cùng một số bạn bè cùng chung một sở thích là đá banh thường trực lanh quanh khu sân vận động mỗi ngày. Có một chuyện mà tôi cho là một kỷ niệm tuyệt vời nhất trong cuộc đời của tôi là những qúan chè ở giữa trường BÁN CÔNG và ĐỨC LINH là qúan chè của người bạn học cùng lớp với tôi. Cô ta cũng là một nhánh hoa Phượng đỏ trong mùa hè rực rỡ mà ong bướm cứ bay qua lạng lại trong đó th́ không thể nào thiếu phần của tiểu đệ. Chúng tôi thường thường lên sớm hơn giờ tập vợt đá banh mục đích là ghé vào quán chè th́ thầm cho mát dạ. Vui ở chổ là khi chúng tôi không thấy cô gái hàng chè xinh sắn yêu kiều đứng bán chỉ có mẹ Cô ta th́ chúng tôi di tản vào trong sân trường BÁN CÔNG hoặc ĐỨC LINH tán dốc trong thời gian chờ đợi cô ta ra thay thế cho má cô ta về nghĩ. Khi cô ta đứng bán thay cho má cô ta th́ chúng tôi ùa vào đông như kiến cỏ làm cho cái qúan vui như đêm dạ hội, nào là đá banh bàn, đánh cờ tướng và chọc ghẹo hỏi hang lung tung cho đến khi má cô ta trở lại th́ chúng tôi lật đật rút ra sân vận động rố đá banh tập vợt. Không biết bây giờ nhánh hoa Phượng đỏ đó nay đă trôi về đâu và ai đă được phước nâng niu đóa hoa này. Nếu thời xưa mà tôi không nhúc nhác, được bạo dạn như bây giờ th́ chắc tôi không ngồi đây viết lên bài văn này. Đây chỉ là một phần nào kư ức nói về quê hương mà thôi và c̣n rất nhiều rất nhiều hoài niệm khác nữa. Từng ngơ hẻm của quê hương tôi đều là những kỷ niệm tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Tôi thật sự không hiểu tại sao tôi ở trên xứ người lâu hơn xứ nhà gần gấp đôi thời gian mà tôi không có nhiều kỷ niệm để viết lên thành lời. C̣n chuyện kỷ niệm quê nhà th́ tôi viết thao thao bất tuyêt không thấy chán,có những chuyện tôi cứ viết đi viết lại hoài mà vẫn thích viết không biết các anh chị em độc gỉa có chán hay không, thôi cho tiểu đệ ngưng. KỶ NIỆM: những chuyện tôi kể trên hồi ức ở trong đó hầu như đă ôm trọn phần lớn kỷ niệm trong tôi từ bé cho đến khi tôi rời khỏi quê hương trong lứa tuổi thơ ngây c̣n
(Nửa
tỉnh nửa mơ nửa khờ khạo Tôi đă viết lên và nói ra cho các anh chị em đồng hương thân hữu những ǵ về quê hương t́nh yêu và kỷ niệm trong tôi và tôi cũng rất mong muốn được đọc những ǵ của các anh các chị đối với quê hương rồi t́nh yêu rồi kỷ niệm trong một ngày gần đây, chúc tất cả vui vẻ
By HoàiVọng |