|
Tôi cứ lưỡng lự có nên viết bài văn này hay không. Vì bài luận văn này nói lên sự thương đau của người con đã mất Mẹ, mà nói đến thương đau thì thật là buồn và tôi chắc chắn tất cả mọi người trên thế giới này điều phải trãi qua cái thương đau này trong cuộc đời của họ vì ai cũng có Mẹ sanh ra cả. Sự lưỡng lự của tôi thứ nhất sợ sẽ khơi lại vết thương lòng của những người khác và sẽ làm cho các đọc gỉa thấy phiền lòng vì không có gì vui vẻ cả chỉ thương đau và tiếc nuối mà thôi. Nhưng cuối cùng tôi cũng đã trút cạn phần nào cảm xúc đớn đau vô tận trong cõi lòng của mình trên mạng lưới quê hương này, vì Mẹ hiền của tôi cũng vừa bỏ cái thế giới trầm luân khổ aí này mà về miền Cực Lạc.
Xin phép các anh chị em thân hữu đồng hương cho tôi trút cạn đôi lời tận đấy lòng tôi trong những giây phút cuối cùng kề cận bên người Mẹ kính yêu trước khi và sau khi bà rời khỏi cái thế giới này. Chỉ có cách này thì tôi mới cảm thấy trong cõi lòng có thể vơi đi phần nào thương đau, hầu để gíup cho tôi có đầy đủ nghị lực tiếp tực bước tới trong cuộc đời.
Sinh lão bệnh tử là qui định của cuộc đời nhân gian mà con người ai cũng đều phải đi qua. Biết rằng như vậy nhưng làm sao tránh khỏi được xúc động thương xót khi người đi kẻ ở. Nhất là những giây phút cuối cùng và sau khi người thân của mình vừa rời khỏi trần gian cát bụi này. Cũng như tôi, Mẹ hiền vừa ra đi về bên kia thế giới thì tâm trạng của tôi buồn không thể tả và cũng không biết thố lộ cùng ai vì sợ mình sẽ đem cái phiền buồn của mình lay cho người khác kề cả người chung chăn chung gối với mình. Cho nên tôi mới viết ra trên tờ giấy hoặc trên mạng lưới như vậy nè. Chỉ có cách này thì tôi không trực tiếp với ai cả cho nên tôi mạnh dạn tỏ bài.Có thể chỉ có một tí
xíu phiền buồn đến các đọc gỉa mà thôi mong các anh chị em đọc gỉa thông cảm cho.
Chỉ cần ngắn gọn vài lời như tôi đã viết ở trên đây, thì tôi cũng cảm thấy trong lòng có phần nào ngui ngoai và có thêm nghị lực để chóng
chọi với cuộc đời đầy phong ba bão tố này. Còn đau xót ra sao, nhớ nhung như thế nào khi người Mẹ kính yêu của mình vừa bỏ ra đi, tôi nghĩ cũng không cần viết chi cho nhiều, thì tất cả mọi người cũng đã hiểu một cách sâu sắt và cũng không có bút mực nào diễn tả cho hết được cái đớn đau đó cả. Và tôi tin rằng thiên hạ trên trái đất này đều hiểu một cách rất rõ ràng không còn phải kể lễ cho nhiều phải không các anh chị em.
Trước khi tôi bỏ dấu chấm để kết thúc bài văn nho nhỏ này, thành thật cảm ơn tất cả các anh chị em đã nghe tôi kể lỡ đôi lời.
|
Nắm tay Mẹ phút chia ly
Lòng con như vỡ tan tành khắp nơi
Dứt hơi Mẹ bước ra đi
Tim con đau quấy muôn ngàn nhát dao |
|