DUYÊN NỢ

 

           Tôi cũng thường nghe mọi người hay nói là mọi việc trên đời đều có sự sắp xếp của trời cao đă đặt để và nhất là về t́nh duyên của nhân gian. Lúc đầu th́ tôi không mấy tin ǵ lắm v́ tôi nghĩ t́nh duyên lứa đôi th́ phải từ ḿnh t́m lấy sẽ được hạnh phúc hơn. Nhưng chuyện đời đôi lúc cũng không ḥan toàn đúng theo như ư ḿnh suy nghĩ đâu phải không các bạn. Tôi không biết các cặp t́nh nhân rố trở thành vợ chồng ở trên trần gian này có phải là ông trời đặt đề hay không nhưng đối với tôi và bà Phu Nhân của tôi th́ tôi tin là DUYÊN NỢ của ông Trời sắp đặt.


         Chuyện là như vầy, có rất nhiều bạn bè đă hỏi tôi, (mày ở Canada mà vợ mày lại ở America) thật đúng là duyên nợ và chính bản thân tôi cũng nghĩ như vậy. Thôi để Tiểu Đệ tóm tắt vài lời để cho anh chị em xem coi có phải là duyên nợ của ông trời sắp xếp hay không nhé.


         Trước khi tôi kể lại cuộc t́nh duyên lảng sẹt này của tôi. Cho tôi ngỏ đôi lời trước đă có được không các thân hữu ơi. Tôi thật sự không muốn viết lên bài văn mang tựa đề DUYÊN NỢ này mà là duyên nợ của ḿnh nữa. Dù sao cũng là chuyện riêng tư của ḿnh nhưng v́ tôi đă hết đề tài để viết hầu giúp vui cho các đồng hương đọc cho sảng khoái trong những giây phút không có việc ǵ làm.Cho nên tôi hy sinh và bật mí cho các đồng hương biết về duyên nợ tào khang của tôi V́ đông hương v́ quê hương th́ bật mí một chút bí mật th́ có sao đâu.


         Từ khi rời khỏi quê hương (VIỆT NAM) và đến định cư taị CANADA là một quê hương thứ 2 trong cuộc đớ tôi th́ cuộc đời của tôi cũng trải qua biết bao nhiêu sóng gió sự đời lẫn t́nh cảm cá nhân trong đó nữa. Ở đây tôi chỉ viết lại t́nh cảm lứa đôi mà thôi chứ tôi không viết những sự khỏ cực trong cuộc sống lưu vong th́ hơi qúa dư thừa sẽ làm cho các đọc gỉa ghét thêm mà thôi.


         Một người tuấn tú đẹp trai phong nhă như tôi mà để cho ông trời sắp đặt t́nh duyên hoặc nhờ người mai mối th́ không bao giờ có trong cuốn sách tự điển của tôi. H́nh như tôi đă qúa tự tin rồi phải không các bạn. Thật là một sự phách lối ngu xuẩn. Đọc đến đây chắc các bạn ghét tôi lắm phải không và nói đồ cái thằng nói chuyện qúa Chảnh. Cảm ơn các bạn rất nhiều, như vậy th́ các bạn đă đọc gần một nữa bài văn tào lao này của tôi rồi. Tôi lấy làm sung sương khi biết có người đă đọc bài văn của ḿnh. Thật sự tôi không phải là người như vậy và hoàn toàn ngược lại hết.


        Khi c̣n ở quê nhà là VIỆT NAM đó, tuy tôi c̣n hơn nhỏ khoảng 16 tuổi nhưng cũng biết yêu đương và đeo đuổi những cô gái dể thương và duyên dáng mà ḿnh có ḷng mến mộ lắm chứ. Rồi rời khỏi quê hương đến tị nạn ở Hong kong th́ cũng biết là bao nhiêu lăng nhăng trong những cuộc t́nh tị nạn. Khi được định cư taị đệ tam quốc gia là Canada th́ vẫn dây dưa một vài cuộc t́nh trên xứ tuyết băng lạnh lẽo thấu xương này. Chắc các bạn sẽ cho tôi là thằng ba xạo chứ làm ǵ mà nó có nhiều cuộc t́nh như vậy. Cũng đúng lắm đó, những ǵ tôi nói trên có phần là hư cấu. Nếu ḿnh nói ḿnh không có cuộc t́nh nào th́ ḿnh qúa sệ c̣n ḿnh nói ḿnh có rất nhiều cuộc t́nh th́ ḿnh qúa xạo cho nên tôi chỉ nói là một hoặc vài cuộc t́nh th́ ḿnh qúa tuyệt có phaỉ không các thân hữu.


         Cho đến khi tôi quyết định lập gia thành thất th́ những cuộc t́nh ở tại chổ tôi đang ở là Canada đă không kết nhụy se duyên được cho nên tôi có tí nản ḷng. Đây là những cuộc t́nh ḿnh tự t́m đấy nhé.Rồi từ đó tôi cứ thả trôi theo ư trời đến đâu hay đến đó.


         Không biết tại làm sao mà tin tôi muốn lập gia đ́nh lại đến tai của bà D́ thứ Mười của tôi ở Oregon, portland of America và bà ta có gọi điện thoại cho Má tôi vài lần và bảo tôi qua Hoa Kỳ thăm bà ta rồi bà ta sẽ giới thiệu cho tôi một cô gái xinh xắn mà bà ta biết được khá lâu và cô ấy cũng thường đi Chùa với Bà lắm. Tôi thực sự không muốn có sự mai mối về t́nh duyên của ḿnh nhưng đôi lúc cũng hết đường chọn lựa. Cuối cùng tôi quyến định đi về miến Tây bắc Hoa Kỳ một chiến, mục đích chính của tôi là thăm bà D́ và mấy đứa em họ cùng với gịng họ bà con của tôi đă lâu chưa gặp lại. Chứ không phải đi xem mắt đâu nhưng tiện đường th́ đi xem luôn cũng đâu có mất mác ǵ phải không các bậc nam nhi.


        Vào dịp Noel 1989 được nghỉ phép một tuần lễ tôi đă mua vé xe buưt (grey hound) đi xuyên qua Vancouver rồi đến miền tây bắc của nước Hoa Kỳ. Tôi đă đến thành phố Oregon Portland vườn Hồng xứ Mỹ vào khỏang 6 giờ chiều. Tôi phone về cho thằng em họ là con trai của D́ tôi lên chở tôi. Hai anh em gặp nhau thật vui mừng và nó chở tôi đi thẳng đến Chùa v́ D́ tôi đang ở trên Chùa đợi tôi đến. Nhưng khi đến chùa th́ trời đă qúa tối v́ đường phố ở bên Mỹ qúa là kẹt xe không thể nào tả được. Gặp được D́ tôi ḷng tràn đầy nhung nhớ bấy lâu, bà D́ mà tôi gần gũi nhất khi c̣n ở quê nhà và ở trại tị nạn tại Hong Kong. Ngồi trên xe hai D́ cháu tâm sự vui vẻ và D́ tôi nói với tôi là cô gái mà D́ tôi định mai mối cho tôi làm quen cũng ở trên chùa cả ngày đợi tôi đến nhưng v́ qúa tôí nên cô đă đi về trước rố. Và đă hẹn với D́ tôi tối mai lên nhà cô ta chơi. Thế là tôi phải chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp mặt người đẹp tối ngày mai thật là cho tôi cũng có một chút lo lắng và rạo rực v́ chuyện này chưa bao giờ xẩy ra trong cuộc đời của tôi.


         Ngày Mai đă đến trong khi tôi và gia đ́nh D́ tôi đang ngồi ăn trưa th́ có tiếng bấm chuông báo hiện có người đến nhà. Tôi chạy ra mở cửa th́ thấy có một cô gái nhỏ nhỏ xinh xinh, trong giây phút bỡ ngỡ tôi nh́n cô ta khá lâu thật là mất lịch sự. Th́ cô ta là bạn làm chung chổ với đứa em gái họ của tôi. Trong thời gian chờ đợi trời buông màng đêm xuống để tôi và D́ tôi đi lên nhà cô gái kia đă hẹn hôm qua, th́ tôi và mấy đứa em họ cùng với cô gái xinh xinh bấm chuông đi Mall chơi thật vui vẻ. H́nh như tiếng bấm chuông của cô gái xinh xinh đă rung đọng trái tim của tôi lúc nào mà tôi chẳng hay biết ǵ cả. Trong thời gian đi chơi Mall rất ngắn ngũi nhưng thật là lư thú và trước khi cô ta và em gái họ tôi đi làm th́ tôi đă xin được số phone của cô ta. Trở về lại nhà của D́ tôi để chuẩn bị đi đến nhà cô gái mà D́ tôi có ư giới thiệu cho tôi. Khi tôi và D́ tôi đến nhà cô gái đó th́ h́nh như tâm hồn tôi vẫn c̣n du dương đâu đâu ở một góc trời nào đó trong buổi trưa đi chơi trong Mall ngày đó với cô gái bấm chuông của khuôn cửa t́nh aí.


         Người con gái mà D́ tôi muốn mai mối cho tôi th́ không thành duyên chỉ là bạn bè mà thôi c̣n cô gaí đă bấm tiếng chuông t́nh aí th́ mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi. Đây có phải là DUYÊN NỢ hay không vậy các anh chị em. Có một điều rất là ngộ nghỉnh là 2 cô gái này là bạn thân với nhau, thật là ư trời đă sắp sẳn.


         Chuyện tôi và cô gái bấm chuông t́nh ái kia trong giai đoạn tiến triển như thế nào và ly kỳ hấp dẫn ra sao th́ thuộc về riêng cá nhân của tôi rồi, cho Tiểu Đệ giữ một chút kín đáo của cuộc t́nh lảng sẹt này để làm vốn chắc được chứ các thân hữu đông hương. Và người con gái xinh xinh đă bấm chuông khuôn cửa t́nh aí kia là phu nhân của tôi bay giờ đây nè. Chúc cho các đọc gỉa và các anh chị em đồng hương thân hữu vui vẻ nhiều, tạm biệt.

 

By Lư Hổ(HoàiVọng

 

Trở về trang Văn Thơ của Lư Hổ

www.binhhoa-ninhhoa.org