CUỐN BÁNH XÈO


 
          Tức là bánh tráng và bánh xèo quấn qúyt lại với nhau như một cặp t́nh nhân. Tôi thật sự không biết ăn bánh xèo kiểu này có phải làm kiểu ăn của dân xứ Ninh hay không, cho nên tôi không dám khẳng định một cách mạnh dạn.

          Ta lấy cái bánh tráng sống (bánh tráng sống tức là chưa có nướng trên ḷ lửa, xứ tôi gọi nó là bánh tráng sống phải không các anh chị đồng hương) nhúng vào nước cho nó mềm rồi bỏ vào đó nào là bánh xèo gịn da, xà lách, rau thơm cùng với nước mắm cay ớt tỏi trộn đều rồi cuốn nó lại giống như là cuốn chả nem nướng chả ram Ninh Ḥa vậy đó, rồi th́ ḿnh đốp ngay, ngon hết biết đó các bạn ơi.

          Khi nói đến cuốn bánh xèo th́ tôi lại nhớ đến Má tôi. Bà ta thường cuốn bánh xèo cho chúng tôi ăn lắm. Một khi nhà tôi đúc bánh xèo th́ Má tôi sẽ cuốn sẳn cho con cháu mỗi đứa một cuốn rưởi cứ 2 đứa là 3 cuốn cho nên Má tôi phải cắt cuốn thứ 3 ra làm 2 phần và chia cho các con cháu trong nhà. Bà ta nói (một cuốn th́ sợ các con ăn không no, c̣n 2 cuốn th́ qúa nhiều. Má có thể cuốn 2 cuốn nhỏ hơn th́ sẽ vừa bụng nhưng Má muốn các con cháu của Má phải biết chia sẻ ngọt bú chua cay với nhau trong cuộc đời kể cả miếng ăn cho nên Má cắt cuốn bánh xèo ra mà chia cho đều ư là vậy). Xin phép các anh chị cho tôi ngưng một tí xíu rồi tôi sẽ tiếp tục viết lại v́ tôi không cầm được nước mắt khi viết đến đây. Là bởi v́ trong ḷng tôi nhớ Má tôi vô cùng.

          Má tôi thường dùng loại bánh tráng lớn 16" đến 18" và có độ dầy tương đối, để khi cuốn bánh xèo khỏi bị tét rách, như ḷng Mẹ bao trùm bảo bộc những đứa con thơ trong cuộc đời đầy sóng gió này.

MẸ ĐI RỒI AI CUỐN BÁNH CON ĂN.

          Có lần tôi được một gia đ́nh anh bạn người miền Nam mời đến nhà ăn bánh xẹ. trên bàn th́ đầy đủ các thử để dùng chung với bánh xèo. Caí bánh xèo th́ có phần hơi khác với cái bành xèo của xứ Ninh ta. Nó rất to lớn đầy đủ tôm thịt c̣n thêm đậu xanh và nước cốt dừa. Tôi thật sự không quen ăn bánh xèo có đậu xanh và nước cốt dừa, nhưng không sao tôi vẫn ăn như thường không ngần ngại tất cả đều là những thứ ăn được.

          Tôi liếu láo nh́n qua nh́n lại t́m bánh tráng nhưng không thấy đâu cả. Th́ anh bạn tôi hỏi (bạn t́m cái ǵ vậy) t́m bánh tráng (để lám ǵ) để ăn với bánh xèo (ăn với bánh xèo ai mà ăn cái kiểu ǵ kỳ vậy) tôi chỉ mĩm cười không thèm giải thích. Nếu cái bánh tráng th́ đem ra đây v́ không có bánh tráng th́ tôi ăn bánh xèo không ngon miệng.

          Tôi thấy ai cũng lấy lá xá lách to tổ bố để cuốn bánh xèo rồi chấm vào chán nước mắm. Tôi không mấy ǵ hấp dẫn ăn bằng cách này, nếu không có bánh tráng đễ cuốn bánh xèo th́ tôi ăn cái kiểu ba chai vào một lọ. Tức là lấy cái dĩa hoặc cái tô trộn chung bánh xèo, xà lách rau thơm cả nước mắm vào đó rồi ḿnh đốp. Trong bữa ăn hầu như ai cũng th́ thầm cười cười làm như tôi là quái thú trên rừng. Tôi chỉ nói một câu đơn giản, đây là cách ăn bánh xèo của quê tôi từ bé cho đến lớn, cho nên tôi đă quen và cũng không muốn đổi thay. Nó vừa gọn gàn khô ráo và làm cho những ngón tay có cảm giác mềm mại dịu dàng, Cầm cuốn bánh xèo trong tay là muốn cắn liền một miếng cho đả miệng phải không các anh chị .

          Một khi nói đến Ninh Ḥa xứ Ninh th́ trong ḷng sẽ thấy thèm món nem nướng nem chua chả ram ngay lập tức v́ nó qúa nổi tiếng. Nhưng c̣n một món nữa khá đọc đáo hơn nhiều đó là bánh tráng. Khi nhắc đến bánh tráng là tôi nhớ Mẹ. Cái cảm nhiễm này không phải do tôi suy nghĩ ra mà là sự dạy bảo phân tích của ông cậu lớn của tôi. Tôi th́ chỉ có một ông cậu ruột duy nhất mà thôi. Ông ta đă về miền an lạc từ lâu lắm rố nhưng những lời dạy bảo của ông ta th́ tôi không bao giờ quên được.

           Ông ta nói cái bánh tráng nó son sắc như tấm ḷng của một người đàn bà, một người mẹ hiền hết ḷng v́ con của ḿnh mà chịu hy sinh  để cho con cái ḿnh được ấm no và hạnh phúc vui tươi trong cuộc sống. Tôi thật sự không dám khẳng định đúng hay sai những lời ông ta nói, nhưng ông ta giải thích rất họp lư họp t́nh. Ông nói (một người đàn bà một người mẹ truân chuyên mọi mặc dầm mưa trải nắng phơi sương cực nhọc cũng chỉ nhầm mục đích là muốn con cái có được hạnh phúc và ấm no. Th́ cái bánh tráng cũng có sức chịu đựng như vậy đó).

          Khi cái bánh tráng vừa ra ḷ từ chỗ nóng bức của cái ḷ than th́ nó phải đi phơi 2 sương ba nắng ngoài trời cho được khô ráo. Trước khi người ta muốn ăn nó th́ đem nó nhúng vào nước hoặc đem nó đi nướng trên ḷ lửa. Có nhiều lúc đă nướng rồi lại đem đi nhúng nước lại lần nữa thật là gian nan cho cái bánh. Dù làm kiểu nào đi chăng nữa th́ cái bánh tráng vẫn bền bỉ ngon miệng như thường.

           Chúng ta dùng nó trong bất cứ trường họp nào th́ nó cũng làm tăng thêm vị giác chứ không có giảm. Ta dùng nó để cuốn nem nướng chả ram, cuốn gỏi, cuốn chả gị, cuốn cơm nguội cá kho, cuốn bánh xèo.v.v. Tấm ḷng của Mẹ cũng như vậy lúc nào cũng bảo bọc chăm sóc cho đàn con cháu được cơm no aó ấm dù trong bất cứ hoàn cảnh nào bần hàn khổ cực hay giàu sang phú quư. Đây là những lời phân tích và giải thích của ông cậu Hai tôi nghe ra cũng có lư lẽ lắm đó phải không các anh chị. Ông ta dạy bảo cho chúng tôi nhiều vấn đề lắm. Có một vấn đề mà tôi nhớ măi không bao giờ quên, ông ta hỏi chúng tôi tại sao khi 2 người thương nhau th́ người ta xưng hô là anh em mà không gọi là chị em dù người con gái lớn tuổi hơn người con trai. Rồi khi cưới nhau thành vợ chổng son sắc th́ người ta gọi là  vợ chồng chứ ít ai gọi chồng vợ và khi đến tuổi tác đă ǵa th́ người ta gọi là ông bà chứ ít ai gọi bà ông. Tại sao khi chưa cưới nhau thi người ta sắp đàn ông trước đàn bà, khi cưới nhau rồi th́ sắp đàn bà trước đàn ông rồi về già th́ đàn ông lại sắp trườc đàn bà. Ông ta có giải thích cho chúng tôi nghe nhưng tôi đă quên rồi khi nào nhớ th́ tôi sẽ nói tiếp. nếu có ai biết tại sao xin giải thích giùm cảm ơn nhiều.Chúc các anh chị vui vẻ ăn cuốn bánh xèo.
 

By HoàiVọng

Trở về trang Văn Thơ của Lư Hổ

www.binhhoa-ninhhoa.org