|
|
|||
CHUYỆN BÊN LỀ SAO TÔI NHỚ MĂI
Thời gian mà tôi tạm cư ngụ ở đây những chuyện xảy ra buồn hay vui, xui hay may mắn cũng điều là chuyện bên lề của cuộc sống mà thôi. v́ đây không phải là nơi mà để cho tôi, và tất cả mọi người dân tị nạn tạm trú ở đây, lập một cuộc sống bền lâu hạnh phúc cho tương lai sau nầy. Cho nên tôi nghĩ thời gian ở Hồng Kông th́ ḿnh phải chơi cho vui vẻ, rồi lăng quên nó đi, hoặc quăng nó vào một góc ḅ tó nào đó. trước khi lên đường định cư tại đệ tam quốc gia. Nhưng thật sự là ḿnh đă nghĩ sai, những chuyện mà đă đi qua trong đời ḿnh dù là đơn giản, nhỏ bé không quan trọng th́ cũng khó mà quên được lắm các bạn ơi. Để tôi kể cho các bạn nghe một chuyện, mà tôi nghĩ chỉ là chuyện bên lề mà thôi, nhưng cho đến bây giờ nó vẫn không nguôi. Đó là chuyện tôi quen biết một cô gái mang họ Hứa trước khi chúng tôi đi định cư tại Canada. Để cho tôi nhớ lại coi, khoảng chừng một vài tuần trước khi đi định cư Canada.Th́ tất cả sẽ tập trung lại trong một trại có cái tên là (O CAÍ LỘ CÁÍ), để học hỏi nghi thức và đời sống của người dân bản xứ Canada. (con bà nó) cứ cho chúng tôi xem toàn phim ảnh của người dân xứ bắc cực, là dân (Eskimo), làm chúng tôi sợ té đái. Cứ nghĩ lần này ḿnh đă giao đời ḿnh vào tay thằng tướng cướp Bạch Hải Đường rồi, thế là tiêu đời trai.Trong phim ảnh thấy toàn là tuyết băng chứ đâu có thấy nhà cửa ǵ đâu, và người dân bắc cực cứ đào lổ mà sống trong tuyết. Nhưng thật sự không phải như vậy, v́ hôm nay tôi đang ngồi trên xứ Canada, mà viết bài văn này một cách thoải mái, và thông thả đây nè. Nếu như cuộc sống y chang như trong phim th́ tôi vọt đi mất tiêu lâu rồi. Phần lớn họ không cho ḿnh ra ngoài thành phố Hồng Kông làm việc nữa, chỉ cho ra ngoài mua sắm đồ đạt để chuẩn bị lên đường đi định cư mà thôi. Nhưng nếu có đi làm cũng chả thằng nào biết cả. Đa số ai được vào đây th́ cũng không thích đi làm tiếp tục, v́ chỉ vài tuần là ta lên đường rồi th́ ngu ǵ đi làm. Mọi người đều cà rê cà ngỗng cả ngày lẫn đêm cho qua ngày tháng. Người th́ đông, chỗ th́ nhỏ, mà người đông th́ có chuyện không nhiều th́ ít, chứ không bao giờ được b́nh an. Tôi chỉ kể lại chuyện tốt chuyện vui mà thôi. Cũng như cái chuyện tôi quen được một cô gái đoan trang dễ thương hết biết, trong ngôi trại này trên đồi dốc đá. Cứ mỗi buổi chiều tối khi ăn cơm xong, là hầu như ai cũng tản bộ cà rịch cà tan lang thang trong khu trai, bên hàng rào kẽm gai, dưới góc bồ đề, ngoài sân bóng rỗ, cùng với bạn bè th́ thầm nhỏ to, cựi vui hét lớn ồn như cái chợ (ĐÀN BÀ) ở kowloon HongKong. Tôi là cái thằng ít có bạn bè và cũng không thích ăn to nói lớn, rất là ngon hiền cho nên tôi thường âm thầm lủi thủi một ḿnh bên góc hàng rào, mà nh́n xuống đường phố phồn vinh của đô thị HongKong, mà đếm từng chiếc xe hơi chạy qua chạy lại, cho qua đêm dài không có mộng. Mấy ngày đầu th́ tôi không mấy ǵ để ư chung quanh của ḿnh, th́ ra cũng có một người đang đứng góc bên kia của hàng rào, và cũng đang đếm xe chạy qua chạy lại như ḿnh vậy, mà lại con gái nữa chứ. Lúc đó th́ cái tánh ṭ ṃ lại c̣n háo sắc của một thằng thanh niên mới tṛn 18 tuổi, bừng bừng nổi dậy như lửa đốt, nhưng tôi chỉ địa liếc lia lịa chứ chưa dám làm quen. Coi vậy chứ tôi c̣n nhát lắm, y chang như con thỏ đế. Bỗng nhiên trong một đêm ánh trăng rực rỡ, sao sáng đầy trời như đêm dạ hội, thật sự đêm đó tối lắm đâu có trăng sao ǵ đâu, nhưng tôi thấy như có muôn ngàn ánh sáng tỏa khắp vùng trời, v́ cô gái đó đi thẳng đến trước mặt của tôi, và hỏi (anh đă nh́n tôi từ mấy đêm rồi phải không)? Lúc này th́ tôi không biết chính tôi là ai, c̣n con tim của tôi không biết nó nằm ở nơi đâu, và cái miệng th́ cứng đơ như cán cuốc. Cho đến một hồi khá lâu tôi mới nói chuyện được, thật quê hết biết. Trời c̣n thương sót khi lấy lại b́nh tỉnh th́ tôi đă làm quen được cô ta. Rồi từ đó, mỗi đêm chúng tôi không hẹn mà đến cái chỗ chúng tôi quen nhau lúc ban đầu. Mà ṭ te tú ti chuyện tṛ th́ thầm nhỏ to, chuyện thiên hạ trong trai, chuyện ngoài phố ngoài đường, chuyện Việt Nam quê hương, chuyện này bắt qua chuyện nọ, cọ cọ cho đến hết đêm dài. C̣n nhiều lắm nhiều lắm và nhiều lắm. Thôi để tôi kết cuộc cho nó lẹ Chứ:
By HoàiVọng |