THÔNG
Rút gươm chém nước,nước vẫn chảy
Thân tình không vứt bỏ được đâu
Dù xa cách biệt muôn vẹn nẻo
Cuối đoạn đường đời vẫn về chung
Tỉnh giấc, ngộ căng dứt hận thù
Đời người vốn ngắn giận mất vui
Ta như nguồn nước xuôi về bến
Chẻ rẽ làm gì cho tốn công
By HoàiVọng