NỰC CƯỜI
 
Suy đi nghĩ lại nực cười
Người dưng khác họ bạn bè khác khuôn
Mà ta cứ măi luôn luôn
Trăm phương ngàn kế kết thân ân t́nh
 
C̣n t́nh Nội Ngoại hai bên
Xa dần nhạt nhẽo theo ḍng thời gian
Cháu con một đống một đàng
Lớn lên chẳng biết họ hàng với nhau
 
Đi xa lỡ gặp chẳng màng
Chuyện đời có phải nực cười hay không
Dù ta có muốn trông mong
Nhịp cầu nối lại giống ḍng tổ tông
 
Bên đây dựng cột đóng cầu
Bên kia chẳng thấy cột nào quăng qua
Càng ngày nước chảy càng xa
Chiếc cầu hai họ tẻ đi ngút ngàn
 
Ta nên tỉnh giấc mê màng
Chỉnh con dạy cháu họ hàng thân thương
Trên đường lập nghiệp tương vươn
Họ không phải gặp cảnh t́nh loạn luân
 
Sự đời rơ rệt tận tường
Dù nghèo cũng qúy hay khờ vẫn thương
Đây là căn bản người thường
Ta nên lấy đó làm giương để đời
 

 
By Hoài vọng

Trang Văn Thơ của Lư Hổ

binhhoa-ninhhoa.org