NINH-HÒA THÈM GỌI
 
Ninh Hòa ơi, hỡi Ninh Hòa
Tôi thèm nghe gọi, xứ Ninh hiền Hòa
Từ khi biết chuyện, lớn khôn
Mới suy, mới nghĩ cái gì tình quê

Ấu thơ tuổi trẻ còn khờ
Lòng nào để ý, cái gì là quê
Thấy sao xứ sở đơn sơ
Muốn vào đô thị, quên đi xứ mình

Thấy anh thấy chị về làng
Vào ngày dịp Tết, từ nơi đô thành
Trông sao kiến thức mở mang
Dáng người xinh đẹp, trang khang hào hùng

Tôi đi biệt xứ chẳng suy
Tưởng đâu mình được, huy hòang làm vai
Lòng này hớn hở cười to
Đây là ngoại Quốc, chứ đâu phải đùa

Nhưng rồi ngày tháng trôi qua
Phồn Vinh đô thị,cũng là thế thôi
Thời gian mấy chục năm qua
Thì tôi mới thấm, cái gì tình quê

Quê nhà mộc mạc đơn sơ
Nhưng từng ngọn cỏ, đều là trân châu
Giờ đây thương nhớ biết bao
Nhớ từng đứa bạn, nhớ sao nhớ trời

Nhớ từng mái ngói mái hiên
Nhớ cây vú sữa, tôi trồng thuở xưa
Nhớ đèn leo lét đêm thâu
Xa quê mới biết, nhớ quê thế nào

Đô thành màu sắc chán chê
Nước ngoài cũng vậy, có gì khác đâu
Quê tôi xứ Mẹ Ninh Hòa
Cho tôi được gọi, Ninh Hòa thương yêu


By Lý Hổ

Trở về trang Văn Thơ của Lý Hổ

www.binhhoa-ninhhoa.org