NGU THẬT LÀ NGU

  Thương em làm bộ không phê

Nhưng khi em đến anh tê cả người

Ngày qua tháng lại đổi dời

Cái tê nó vẫn đê mê đến giờ

Thương em anh lại giả vờ

Như không quen biết khi nh́n thấy em

 Đêm về khi ngủ thấy thèm

Thèm hôn mái tóc nắm bàn tay em

Thương em tỏ vẻ tỉnh bơ

Rồi em đi đấy! cơm anh chẳng màng

Rân rân giấc ngủ không tṛn

Nghĩ ḿnh ngu thật bây giờ lỡ duyên

Mấy anh nên nhớ cho rành

Khi thương là bụp là cua đến cùng

Được th́ kết bái tổ tiên

Nếu không khỏi vướng nhớ nhung sau này

 

Trở về trang Văn Thơ của Lư Hổ

www.binhhoa-ninhhoa.org