ĐỪNG VỘI TRÁCH
Người ra đi cũng ôm lòng nhung nhớ
Bến hẹn họ hy vọng ở tương lai
Nhưng chẳng may chuyện đời không như ý
Cũng xót thương đâu kém bóng mong chờ
Cứ trông mong quay về nơi bến hẹn
Để thực hành ý đẹp mối tình duyên
Thật tiết thay bẽ bàng cho số phận
Bước chân này đã xiết chặt một phương
Lòng ở đâu cũng rỉ máu mỗi ngày
Cũng nhớ thương ai kia nơi bến đợi
Nắng mùa hè mà cứ ngỡ gió đông
Thôi cứ trách ông trời sao ác nghiệt
Để ta quen rồi lại cách đôi đường
Đời dâu bể bể dâu nhiều chua xót
Khiến cho người cách biệt thấy xót xa
Thôi để ta trăm ngàn lần tạ lỗi
Người bến chờ đừng trách móc chi ta
Ân tình đó ta đây nào quên được
Nhưng chỉ đành giữ kín ở con tim
Và nó còn sống mãi ở ngàn sau
By HoàiVọng
|