Bình Hòa mái ấm tuổi thơ

 

            NIÊN HỌC 1975-1976 khai giảng khá muộn so với mọi năm, mãi gần cuối tháng Mười học trò mới nhập học. Một không khí âu lo như bao trùm lên tất cả ! Chỉ có lũ học trò là vô tư, vui vẻ gặp lại nhau sau bao ngày nghỉ trong ngôi trường mới còn thơm mùi vôi vữa. Ngoài một số Thầy Cô đã gắn bó với Trường như Thầy HUỲNH KỶ HÁN(黄己漢), Cô DIỆP ĐÀO(葉桃), Cô DỊCH BẢO PHẤN(易寳芬), Cô LÂM ÁI ĐÀO(林愛桃), Cô PHƯƠNG HỒNG(方虹)…., nhà trường còn được sự tham gia giảng dạy của các Thầy Cô mới nữa, như Thầy LÂM HỒNG QUÍ(林鴻威), Thầy PHAN GIA NGHỊ(潘家誼) Thầy LÂM ĐẠO NGÔ(林道梧), Cô HÀN QUỲNH HƯƠNG(韓瓊香), …… và đặc biệt là việc trở lại giảng dạy của Thầy HỒNG PHỤ QUỐC(洪輔國)-người Thầy kỳ cựu đã dẫn dắt bao thế hệ học trò của trường BÌNH HÒA!!!.  

        Và rồi,  những biến động cũng đã qua và sẽ là quá khứ; chỉ còn lại SÁCH VỞ-HỌC TẬP-TRI THỨC là tương lai, là mãi trường tồn. Thầy trò cùng ra sức phấn đấu, kết quả năm sau vượt hơn năm trước, ngôi trường lại tràn ngập những niềm hy vọng. Vậy mà lại một lần nữa……”con thuyền Bình Hòa” chông chênh và dấu tích cuối cùng cũng chìm khuất sau thời điểm 1979

                          ……. “Bình hòa ơi, mái trường xưa vắng lặng

                                      Tiếng chim ca ngày ấy trốn đâu rồi ?

                                       Lạc lõng giữa đời thường- cơn gió mát

                                       Lá Bàng xanh, lá vàng rơi hững hờ…..”

                                          

                            *********************************************

 

Thấm thoát đã ba mươi năm trôi qua,tuổi thơ đã ở lại trên quãng đường khá xa hiện tại và kỷ niệm một thời hoa bướm học trò cũng chỉ còn là những giấc mơ mờ ảo khi ẩn khi hiện. Hoài niệm và luyến tiếc là những gì mà bao thế hệ học trò của “Mái ấm tuổi thơ” Bình Hòa một thời vang bóng còn để lại và nhắc nhở cho nhau !......???

Thay lời kết:

                                   “Xe quá khứ đưa Ta về bến xưa

                                    Dẫu đã ba mươi năm hay hơn thế nữa

                                    Ký ức trong Ta vẫn xanh màu hoài niệm

                                    Thửa xa xưa vang bóng khắp mọi miền

                                    Ta đã tự hào là con cháu của Rồng thiêng

                                    Hiện hữu giữa đời thường bằng bản sắc

                                    Để ai kia cũng nghiêng mình đầy ngưỡng mộ

                                    Ta là Ta, tung cánh bốn phương trời……..”

 

 

                                                                       -方寳銘-