|
![]() |
Bình Hòa mái ấm tuổi thơ
Không như nhiều bạn học khác, lần đầu tiên đến trường là giàn giụa nước mắt .Tôi vui như hội và nhảy chân sáo vì ngườì dắt tay tôi đến với ngôi trường đầu đời (平和小学) là người chị thân yêu và cũng là cô giáo lớp mẫu giáo của tôi
Năm tháng trôi qua ... bây giờ nắm tay con đưa đến trường, những cảm xúc ngày xưa bé dại ập tràn về, mênh mang .............
Nhớ những buổi sáng đến trường. Khi vừa bước chân vào cổng, mà Trường đang tiến hành lễ chào cờ thường nhật, mọi người đều dừng lại, bỏ mũ nón xuống, đứng nghiêm tại chỗ, hướng về QUỐC KỲ cùng làm lễ. Nhớ những buổi tan học, học trò xếp hàng dài nối đuôi nhau đi dọc theo đường TRẦN QUÍ CÁP dưới sự hướng dẫn của THẦY CÔ và các anh chị lớp trên để về đến tận nhà. Ôi sao! những hình ảnh ấy dung dị đời thường mà đẹp đến lạ lùng ....
Những giờ ra chơi giữa buổi học, học trò chúng tôi túa ra mọi ngóc ngách của ngôi trường-ngôi chùa cổ kính của QUỲNH PHỦ HỘI QUÁN. Để mà thỏa sức vui chơi và khám phá thế giới... Đứa thì ra bãi cỏ xanh rì trước ĐIỆN BÀ mà bắt bướm, chuồn chuồn, châu chấu ; đưá thì hái những bông hoa "móng tay" mà làm dáng cho những ngón tay xinh xinh, trắng hồng ; nhóm thì chơi trò "đố chữ" bằng cách lấy que nhọn khắc những chữ vừa học được xuống nền đất rồi lấy ít đất cát phủ lên để nhóm kia phải thật tỉ mỉ mới tìm ra đáp án ;các anh chị lớp lớn thì chơi bóng bàn, bóng rỗ... và khi ba tiếng kẻng vang lên, giờ chơi đã hết, học trò chúng tôi lại vội vã chỉnh chu lại đồng phục. Vui vẻ vào lớp, để lại tiếp tục như nuốt lấy từng lời những baì giảng của các THẦY CÔ thân yêu.
Những trưa hè oi ả ... lớp mẫu giáo và lớp một (vì phòng ốc còn thiếu nên hai lớp này học chung phòng) được một giờ nghỉ ngơi tại chỗ, tất cả học sinh đều úp mặt lên bàn học và thỏa sức tưởng tượng trong những lời hát du dương của cô giáo chủ nhiệm –方虹老师
Ngoài sân, nắng vàng rực rỡ như muốn xuyên qua tàng lá xum xuê của cây BÀNG đại thụ mà chẳng ai còn nhớ nỗi NGƯỜI đã trồng cây và cây đã có bao mùa mưa nắng ??? Bóng cây mát lắm, lũ học trò hễ có dịp là tựu tập xung quanh chơi bao trò con trẻ và nhặt nhạnh những quả BÀNG thành từng đống nhỏ rồi lấy hai hòn gạch để đập quả. Nhân quả BÀNG nhỏ thôi, nhưng hương vị béo đến lạ lùng, là món ngon tuổi thơ theo mãi trong cuộc đời,,,
Rồi chiếc cầu tuột bằng ximăng với hai làn tuột và một cầu thang lúc nào cũng đầy ấp tiếng cười. Rồi chiếc “bập bênh” bằng gỗ giản dị, già nua vẫn gắng sức cho lũ học trò bay bổng những ước mơ tương lai …
Vào ngày lễ vía BÀ ,vía ÔNG (13/giêng, 23/3, 13/5, 24/6 ÂL hàng năm) nhà trường cho học sinh nghỉ học một ngày.Vậy mà đa số vẫn đến vì mến trường mến lớp và vì không khí thiêng liêng của Lễ Hội. Khi LỄ đã hoàn tất, tới phần HỘI ; học trò chúng tôi mỗi người lại được một tô cơm với canh bún TÀU và một phần tư quả trứng. Chỉ vậy thôi, nhưng hương vị và niềm vui là bất tận !! Vui nhất có thể là những ngày giáp TẾT. Hầu hết tất cả các lớp đều náo nhiệt không khí tập dượt các tiết mục văn nghệ : muá, hát, kịch ... để sáng MÙNG MỘT TẾT trong buổi họp mặt đầu năm cùng nhau biểu diễn giúp vui, chúc nhau một năm mới “AN KHANG THỊNH VƯỢNG”
Những năm tháng chiến tranh lan rộng (1972-1975), nhà trường cho đào những con hào tránh đạn ở khu đất sau ĐIỆN ÔNG. Thi thỏang, một tràng kẻng báo động vang lên, là học trò vội vã bỏ lại tất cả để tham gia buổi diễn tập tránh đạn. Lớp mẫu giáo và lớp một sẽ chạy theo cánh cổng phía tay trái ĐIỆN ÔNG ; các lớp 2, 3 và 4 sẽ nhảy từ cửa sổ (cửa sổ các phòng khá sát mặt đất và đã được tháo bỏ khung nội) ; các lớp 5 và 6 sẽ ra bằng cổng phía tay trái ĐIỆN BÀ. Để rồi tất cả được chen chúc nhau dưới những con hào mà hồi hộp lẫn vui mừng.