Đêm Cô Liêu
Thật nhẹ tênh, đêm về cuối vườn
Hàng cây khô dáng nghiêng chờ ai
Bầy chim non, thôi ngừng tiếng ca
Mảnh trăng buồn chìm mình trong khói,
Làn mây lững thững về ngang trời
Và đêm nay, đêm càng hững hờ
Màn sương lạnh cúi hôn làn nước
Tình trong Em bay về nẻo xa
Để u phiền chợt giăng muôn lối
Bước chân ai tìm về chốn cũ ???
Tình ngày xưa ngất ngây, trào dâng
Một nụ hôn Ta dành cho nhau
Giờ đã xa khuất mãi , tìm đâu ?
Thôi đã chết trong TA tình Em…
….Rồi mai đây, đêm buồn có về
Càng làm Ta nhớ mãi người xa
Dù Em nay quên lời ước xưa
Tình yêu nồng nàn , Ta dâng cả,
Mãi mãi, mãi mãi vẫn là EM