NỖI NHỚ HƯƠNG CAU

Ngoài trời hoa tuyết rơi đầy
Trắng bạt mái nhà,phủ kín cành thông
Khói sưởi theo gió bay bay
Buâng khuâng em nhớ chiều đông quê nhà
Nổi ḷng khắc khoải buồn phiền
Sầu riêng nổi nhớ lúc vui lúc buồn
Hoa cau gợi nhớ niềm thương
Mùi hương ngây ngất ngày xưa hẹn ḥ
Thương yêu cái buổi ban đầu
Mộng đẹp đôi lứa ước mơ thật nhiều
Thế rồi ngày tháng thoi đưa
Đôi ta chỉ đẹp mộng mơ một ḿnh
Nhớ nhung vẩn măi vấn vương
Giăng đầy tiềm thức hương cau đầu mùa
Mùi hương lan tỏa ngọt ngào
Trong trang kư ức mang đầy hương cau
Ngoài trời tuyết vẩn rơi đều
Vầng trăng soi sáng bầu trời tuyết rơi
 

Fang Li