THU TRỐNG VẮNG

Ta lặng lẽ trong nắng vàng héo hắt
Chợt thấy buồn khi chiếc lá nhẹ rơi
Chuyện hợp tan đau buồn lắm chơi vơi
Lòng man ma'c nỗi cô đơn lạc lỏng

Đời lữ thứ giữa trời thu gió lộng
Hẩm hiu buồn thân phận của riêng ta
Bóng người xưa giờ ở tận phương xa
Hồn trống vắng giữa đất trời buồn bã

Thu em ạ mùa u buồn của lá
Thoáng lạnh dần theo cơn gió heo mây
Nắng vàng pha trên thân lá uá gầy
Như hối tiếc một vòng tay kỷ niệm

Hồn nặng trĩu nhìn trời pha sắc tím
Lặng tâm hồn như vướng bóng hình ai
Chút ân tình đọng mãi chẳng hề phai
Giờ gom lại tưởng chừng như tha thiết

Đời phiêu bạt nhìn thu về da diết
Mãi đong đưa như chiếc lá lìa cành
Lòng tiếc thầm duyên nợ chẳng co`n xanh

Thu héo hắt con tim buồn vụn vỡ