THEO DÒNG THỜI GIAN
Tình đã nhạt như hoàng hôn nắng uá
Biết tìm đâu mắt biếc thuở ngày xanh
Mái tóc xưa quyện theo gió thơm lành
Bao kỷ niệm giờ xa tầm tay với
Em còn nhớ những tháng ngày dịu vợi
Của yêu thương rực ánh nắng hồng tươi
Của xuyến xao tình như hé môi cười
Cùng ôm mộng trong hương yêu ngất lịm
Theo nổi nhớ kỷ niệm dần đan kín
Thuở ngày xanh nơi phố nhỏ thân thương
Nhớ hàng cây trong ánh nắng chiều vương
Mình vẫn mãi hồn nhiên đùa bất tận
Giờ chia biệt nên lòng buồn thơ thẩn
Khúc nhạc tình vang vọng lắm thương đau
Những dòng thơ ghi lại thêm nặng sầu
Ngun ngút nhớ mảnh tình nơi xa thẳm
Đời dong rủi mình xa nhau ngàn dặm
Chuyện ngày xưa giờ như thoáng trôi qua
Theo thời gian tình cũng đã phôi pha
Trong tất cả chỉ còn là quá khứ
|