THU & NỖI BUỒN
Thu đến lá vàng lác đác rơi
Heo may lành lạnh tím khung trời
Thiết tha nào gởi người xưa cũ
Tình ở phương này nhớ chẳng vơi
Thu đến thu đi đã mỏi mòn
Lá vàng rơi rụng chớm hoàng hôn
Lạc loài xứ lạ sầu thương nhớ
Chợt thấy buồn vương dạ héo hon
Ta tìm quên lãng dệt vần thơ
Nắn nót lời yêu thật dại khờ
Thật tiếc cho đời thua thiệt lắm
Nghe lòng chua xót lắm bơ vơ
|