Phận Đời

Chiều đông lê bước đắng cay
Hàng cây trơ lá dâng đầy tái tê
   Con đường trước mặt mịt mờ
Lang thang chiếc bóng xát sơ phận đời
   Biết về đâu hởi người ơi
Bước chân nằng nặng rã rời buồn tênh
   Đời người sóng gió lênh đênh
Yêu,thương,hờn,giận mông mênh vô bờ
   Chiều đông bao nổi bơ vơ
Chân hoang buốt giá nảo nề sầu vương
  Lỡ mang kiếp sống tủi hờn
Bao năm tình nghĩa biết còn gì không ?