MƯA XUÂN

  Cơn mưa lại đến bất ngờ
Xót xa từng giọt hững hờ trong tôi
  Ngày xuân sao mãi mưa rơi
Hắt hiu làn gió bồi hồi nhớ nhung
  Chạnh lòng suy nghỉ mông lung
Mảnh đời đen trắng nói chung được gì
  Tiếng mưa gieo nổi sầu bi
Nghe như hồn lạc sân si thuở nào
  Ngoài trời u ám làm sao
Thôi đành ôm trọn ghi vào dòng thơ
  Mưa rơi như muốn vổ về

Lòng người viễn xứ nảo nề sầu vương