|
BÓNG HOÀNG HÔN
Có đôi lúc lặng thầm khi chiều xuống
Ta một mình theo bóng đổ đường hoang
Thật bơ vơ trong cảnh sắc dần tàn
Hồn ngơ ngác theo hoàng hôn cuộn mất
Hàng cây nghiêng ánh tà dương héo hắt
Hởi trời xanh sao lại bỏ ta đây
Nổi chơi vơi trĩu nặng tấm thân gầy
Từng hạt nắng cuối ngày như muốn tắt
Ta ngây dại nhìn khoảng không xám ngắt
Lòng dâng đầy những cảm giác hoang mang
Nén nỗi buồn ta lặng lẽ lang thang
Hồn như lạc vào khung trời ảo mộng
Trong bóng tối ta im lìm bất động
Ngày lại ngày như gió thoảng trôi qua
Để đêm về nhìn lại chỉ mình ta
Thân lạc lõng giữa cỏi đời hư thực
Thôi tất cả chỉ còn trong ký ức
khiếp phù sinh tựa như áng mây trôi
Một đời người theo kỷ niệm phai phôi
Như giọt nắng sắp chìm vào bóng tối
|