Nổi Nhớ Chiêm Bao

 

Bổng dưng nổi nhớ mênh mang

Nổi nhớ xôn xao,

Nổi nhớ dâng cao,

Chất ngất

Bay tă khắp hư không

Biến thành mây,

Rồi thành mưa

Những giọt mưa nhảy múa vui...

Trên khuôn mặt người.

Làm tan giá băng

Cho tim hồi sinh

Nổi nhớ biến thành ánh nắng Xuân

Reo cười

Sưởi ấm t́nh người

Để cây t́nh yêu nẩy mầm thêm xanh.

Để hoa t́nh yêu nở ngát hương thơm

Nổi nhớ biến thành gió

Chuyên chở hương thơm đó

Bay khắp muôn phương

Cho ḷng người thêm độ lượng

Nổi nhớ biến thành ánh sao đêm

Sáng ngời

Để người t́m phương hướng mới đi lên.

Nổi nhớ...nổi nhớ..nổi nhớ...

Bổng tan biến trong phút giây

Như bức tranh mây

Trên bầu trời nhạt nḥa

Méo mó dáng h́nh v́ ḷng người đả điên.

Để người thôi không c̣n gửi chiếc lá vàng

Cuối mùa...

Thả theo gió bay trong nắng chiều hửng hờ

Và t́nh Thu điều hiu nhạt màu

Biến nổi nhớ thành chiêm bao

 

Nguyên Chất