Hải Nam-Ninh Hòa

 

Yêu sao quê quán Ninh Hòa,

Người thì Hài Nán, người thì Tiều Châu.

Đừng quên cũng có Quảng Đông,

Nhưng mà ta vẫn, hòa đồng như ai.

Mới nhìn thì rất Việt Nam,

Nhưng mà hoa ngữ, văn chương đầy mình.

Ninh Hòa cùng nói “Chào nha”

Còn tôi thì nói, “Ái dzô, Nị Hào: 哎喲,你好

Tôi thì có gốc Trung Hoa

Ba cùng với Má là người Hải Nam.

Xưa kia không biết tiếng tàu,

Nhưng giờ không hổ, là Tàu-Việt nam.

 

Ôi sao yêu quá Hải Nam,

Quỳnh Phủ Hội Quán, Hải Nam – Ninh  Hòa,

Ngày ngày, phải nhớ qua chùa,

Thắp nhang, lạy vái, Cầu Ngài Bình An.

Chiều chiều, lại c qua chùa,

Cùng chơi bóng rổ, đá banh, “Pạo Bù:跑步

Còn không thì tối qua chùa,

Vũ cầu, tennis, bóng bàn, cùng chơi.

 

Tôi đây thì rất tự hào,

Vì mang dòng máu, Hải Nam-Ninh Hòa,

Như ông tôi đã dạy rằng:

Đi đâu cũng chớ, quên về cố hương.

Thưa ông: Con nhớ Qing Qu: 清楚”

“我不可能忘記家的! (wǒ bú kè néng wàng ji jiā de!)”

請你,好好放心 (jíng nǐ, hǎo hǎo fāng xin)

 我最喜歡我的老家! (wǒ zuì xī huan wǒ de lǎo jiā) ”

 

(4 câu sau bằng tiếng việt)

Thưa ông: Con nhớ kỷ rồi!

Con đây không thể quên về cố hương,

Xin ông, hãy cứ yên lòng,

Con đây rất thích cố hương của  mình.

June 28, 2009

by: Hà Mỹ Phụng 何美鳳

Trở về trang Văn Thơ của Hà Mỹ Phụng

www.binhhoa-ninhhoa.org