![]() |
![]() |
và Lữ Tấn Sơn. Lớp học là phòng bên trái Lễ Đường, đối diện với Nghĩa Tự.
Bên trái lớp học có cửa sổ gỗ lớn nhìn ra bãi cỏ, những bụi “ trinh nữ” mọc chằn chịt, tua tủa gai nhọn hoắt, điểm xuyến nhiều nụ hoa tim tím và đưa những cánh tay gân guốc níu chân các nàng kim liên khoe nụ hồng trang nhã, đang mĩn cười với gió xuân. Dọc theo bờ tường sát Nhà Thương Ninh Hòa, những cây hướng dương hoa vàng tươi, mọc chen chúc trong đám cây ké đầu ngựa; treo lủng lẳng những chùm quả “đáng ghét” mà các nữ sinh khiếp đởm (vì những nam sinh nghịch ngợm hay dùng trái cắc ké ném lên đầu tóc các nữ sinh). Dưói bóng mát trải rộng của 3 cây bàng, ông Phù dựng một nhà sàn, nuôi trên 30 con dê. Cảnh “chưỡng mỡ”nô đùa của đàn dê
: nghiêm nghị, mang kính cận, cao và ốm; là “ phán quan” về kỷ luật, trật tự nhà trường. Thầy dạy môn địa lý và công dân, là một hướng dẫn viên du lịch “pro”; đưa chúng ta về tham quan các sông dài hồ rộng bao la hùng vĩ, các thắng cảnh trứ danh của Trung Quốc. Thầy hiệu trưởng Huỳnh Húc dáng trang nhã, bảnh bao như thư sinh: dạy toán. Thầy Huỳnh Hữu Quốc cao ráo, có mái tóc bồng bền như sóng biển: dạy thường thức và thể dục thể thao. Thầy Lý Giang Sơn có giọng hát “ tenor”: dạy âm nhạc. Thầy Phương điêu luyện với cây bút lông, thi triển nét chấm phá như rồng bay phượng múa: dạy vẽ. |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
![]() |
|
| Sau đêm Hội Ngộ 2008 vài hôm, ông bạn già Hồng Phù Dân ghé nhà chơi và tặng tôi một tấm hình cũ (cuối thập niên 40): điệu vũ mọi trong rừng Phi Châu Rồi hỏi tôi: nì còn nhớ tên những người trong hình không? Tôi đeo kính lão vào, mở mắt “ cực lớn” chăm chú nhìn từng thằng mọi con đen thui như than hằm trong tấm hình cũ ngã màu vàng, chỉ nhận diện được 3 người còn 7 người kia thì chịu thua. Dân lại hỏi: còn nì quỳ chỗ nào? Tôi mở thêm 2 cây đèn trần tăng độ sáng, nhưng tôi cũng không tìm được mình trong hình. Dân cười khoái chí: đứa có bụng “ bự” nhất là nì đó….Ha….ha…. Già mà còn háo thắng, tôi hỏi Dân: nì còn nhớ bản nhạc đệm cho chúng mình múa không? Dân lắt đầu: ngộ không nhớ!!! Tôi hát lại bài nhạc đệm rồi cũng cười ha ..hả…”Một đều” nghe bồ! Cuối năm 1949, Ban giám hiệu trường tiểu học Trung Hoa của Huệ Thành Hội Quán có tổ chức trình diễn văn nghệ và mời phụ huynh học sinh đến xem để nối kết dây liên lạc, theo dỏi sự học hành của con em và yểm trợ giữa học đường với gia đình. Trong buổi trình diễn nầy có 3 tiết mục tôi vẫn còn nhớ đến hôm nay: Lữ Bố hí Điêu Thuyền (trích đoạn trong Tam Quốc Chí) cảnh phông tô vẽ giàn dựng rất công phu “ hoàng tráng”. Nàng Điêu Thuyền diễm lệ (do chú Khâu Dung, thường gọi chú Sáu Yên đóng vai) đang đi qua đi lại trên Phụng Nghi Đình, tay măng mê khăn lụa hồng, chốc chốc nhìn xuống sân khấu, nóng lòng chờ chàng hổ tướng Lữ Bố (do thầy Lâm Hồng Cô đóng vai) hẹn dưới ánh trăng thanh gió mát. Họ mặc cổ trang sặc sỡ đẹp đẽ. Hai bản nhạc tình do cặp tình nhân “ tán” nhau ôi sao du dương, tình tứ. Tiết mục : Trừ gian. Diễn cảnh tên du đảng (do thầy Đường Văn đóng vai) ăn quịt tại tiệm mì ông Tù (do anh Giang Vĩnh Quyền đóng vai) được người giúp việc can đảm bênh vực (do chú Huỳnh Sanh đóng vai). Diễn màn đấu” dao găm”rùng rợn, ngoạn mục. Chân lý tà không thắng chánh, kẻ gian thua , tẩu thoát bằng cách phóng vọt ra ngoài sân khấu rồi biến mất vào màn đêm (kỹ thuật đu bay thật tuyệt vời). Tiết mục nhớ đời: Vũ điệu rừng Phi Châu. Trong vũ điệu này gồm một vị tù trưởng (do anh Phan Gia Yến đóng), một ông toán trưởng (do thầy Hồng Phù Quốc đóng) hai “ tà lọt”( Lương văn Tân bên trái) (Ôn Kiến An bên phải) và sáu nhóc mọi con (hàng quì, từ trái qua phải: Dương Căn, Huỳnh Thọ Huyên, Chung Diến Bổn, Trần Cẩm Xuyên, Âu Tri và Hồng Phù Dân. Rộn ràng nhất là khâu hóa trang. Anh Yến xuống bếp Chùa mượn hai cái chảo to tổ chảng, lật úp xuống, dùng dao nạo” lọ nghẹ”, hòa chung với dầu dừa thành” xi ra đen” hảo hạng, rồi thay nhau “ quẹt” lên mặt, tay chân, mình mẩy sao cho giống mọi đen là” đạt”. Thầy Hồng thì giả phấn trắng, pha vào ít nước rồi vẽ 3 vòng tròn quanh mắt và miệng làm” mọi Cà răng Căng tai”. Vũ điệu lạ mắt, vui nhộn, Mọi ta rập rền múa theo tiếng trống man di trong rừng thẩm hoang dã đã làm khán giả thích thú. Thế mà đã qua 62 năm rồi nhỉ! Khi tôi cầm tấm hình cũ lên xem, hình như tôi còn nghe tiếng trống rừng hoang đang vang vẳng trong tiềm thức… Đầu hè 2011. Huỳnh Thọ Huyên |